Home » BÁO CHÍ
CHUYỆN TÌNH CỦA "ROMEO - JULIET MIỀN TÂY" LI KÌ NHƯ PHIM
05:05 |
Hận thù giữa "đằng trai" và "đằng gái" cao đến mức, người thân của cô gái đe dọa "cắt đầu treo trên cầu", thậm chí kéo nhiều người đến bắt cóc mẹ chàng trai làm con tin. Không chỉ vậy, người mẹ tội nghiệp bị khiêng đi suốt quãng đường hằng mấy cây số...
Bắt trói nhà gái, khiêng đi khắp làng
Nhờ mẹ ruột giúp sức, lần bỏ trốn này, Trinh và Dễ đã đi xa trót lọt. Bà Lê Thị Bích, mẹ Dễ thấy hai trẻ thương nhau thiệt tình nên đã cho Dễ chiếc xe máy, lẫn chiếc máy cắt lúa của gia đình để cậu con trai tự tìm đường sinh sống.
Gia đình ông Tư Hậu nghi ngờ bà Bích tiếp tay cho Dễ và Trinh bỏ trốn, nên không ít lần đến nhà ép buộc bà Bích phải nói ra chỗ ở của hai người. Thuận tình cho đôi trẻ, nhưng bà Bích làm sao biết được Dễ đưa Trinh đi đâu.
Nghĩ bà Bích cố tình che giấu, lại mang nỗi căm giận Dễ vì... "dám bỏ bùa mê, thuốc lú" con gái mình, ông Tư Hậu ấm ức trong lòng, ăn không ngon, ngủ không yên. Bà Tám Hồng Hoa, dì ruột của Trinh cũng hậm hực vì muối mặt với nhà chàng trai tên Pha, người mà bà từng mai mối cho Trinh.
Ở đời, tình càng bị ngăn trở, càng gian khó, lại càng mãnh liệt hơn. Vượt qua mọi thù hận sâu sắc của hai bên gia đình, cuối cùng Dễ và Trinh cũng được ở bên nhau…
Bởi vậy, tình hình đã căng thẳng, bà Tám lại còn tối ngày thủ thỉ, nói những câu như "đổ thêm dầu vào lửa" khiến cơn nóng giận của ông Tư Hậu lên đến đỉnh điểm.
Tức khí, ông Tư Hậu cùng người thân qua nhà bà Bích, nặng lời đe dọa, rằng, nếu không "giao nộp" đôi trai gái thì nhà Dễ sẽ biết tay, rằng, nếu cương quyết không chỉ chỗ hai đứa thì sẽ "cắt đầu treo trên cầu 7000" ... - chiếc cầu nối con kênh ngăn cách hai nhà.
Đến một ngày cuối năm 2006, gia đình Trinh đã kéo rất đông người đến bắt cóc bà Bích đem về xã Nhơn Hòa Lập cũ làm con tin, với lời nhắn khi nào con gái họ trở về thì mới thả mẹ của Dễ ra.
Bà Bích chống cự quyết liệt nên xảy ra việc hành hung, bắt trói người. Một mình bà Bích ở nhà, không biết kêu ai nên đành phải chịu trói trước đám người hung hãn.
Sau đó, người mẹ tội nghiệp đã bị khiêng đi suốt quãng đường hằng mấy cây số trước sự chứng kiến của hàng trăm người dân, nhưng không ai dám can thiệp.
![]() |
| Dũng cảm vượt qua mọi thù hận cách trở hai người cuối cùng cũng đã được ở bên nhau |
Sau, nhờ có người báo tin, chính quyền, công an xã đã kịp thời có mặt giải cứu cho bà Lê Thị Bích. Cuộc bắt cóc không thành đã khiến nạn nhân bị thương nặng, phải vào viện điều trị. Nghe tin nhà xảy ra chuyện "động trời", Dễ liền đưa Trinh trở về quê để chăm sóc mẹ và cũng nhằm xoa dịu cơn giận của ông Tư Hậu. Lúc này, trong bụng Trinh đã mang giọt máu của Dễ.
Những người phạm tội đã phải nhận bản án công tâm của pháp luật. Ngày hầu tòa, chính Đoàn Văn Dễ với tư cách đại diện phía bị hại đã đưa đơn xin giảm án cho người thân của Trinh. Về phần mình, Trinh chỉ biết quỳ trước nhà mong cha mẹ ruột tha thứ tội, và báo tin mình đã mang thai.
Nhưng không vì thế mà ông Tư Hậu thôi oán giận gia đình Dễ. Vì ông nghĩ chính Dễ là nguyên nhân khiến người thân của ông vướng vào tù tội, khiến ông mang tiếng có đứa con gái "bỏ nhà theo trai". Nên ngay lập tức, ông đuổi Trinh ra khỏi nhà, tuyên bố từ con, từ cháu và không cho bất kì người thân nào trong gia đình được gặp Trinh.
Chuyện đăng ký kết hôn cũng lắm ly kỳ
Thương con trai và con dâu, mẹ của Dễ liền cho cả hai mảnh đất gần nhà để dựng chòi ở tạm. Ổn định xong nơi ăn chốn ở, Đoàn Văn Dễ và Nguyễn Thị Trinh ra UBND xã Tân Thành làm giấy đăng kí kết hôn.
Dễ tâm sự: "Tuy không được làm lễ gia tiên trước gia đình hai họ, nhưng chúng em muốn chính thức trở thành vợ chồng trên mặt pháp lý".
Theo thủ tục, phải có sổ hộ khẩu của cả hai người để cán bộ hộ tịch cắt nhân khẩu, mới có thể làm được giấy đăng kí kết hôn. Nhưng ngặt nỗi, cha của Trinh đã từ mặt con nên cô không thể về nhà để lấy hộ khẩu.
Cái thai đang lớn dần lên, muốn làm giấy khai sinh cho con có đủ tên của cả cha lẫn mẹ thì cũng phải cần đến tờ giấy đăng kí kết hôn ấy.
Đương lúc không biết phải làm sao, thì em gái Trinh là Lụa lén đến nhà thăm chị. Hai chị em tỉ tê một hồi, thấy chị đang bối rối, Lụa liền hứa sẽ giúp Trinh trộm hộ khẩu gia đình.
![]() |
| Chiếc xe đạp đơn sơ là phương tiện Dễ đưa đón vợ con qua những khúc khuỷu quanh co đường làng |
Ông Tư Hậu, biết con gái ra UBND xã đăng kí kết hôn mà không được do thiếu giấy tờ thì về nhà cất sổ hộ khẩu rất kỹ, sợ bà Tư lại "tiếp tay" cho con gái. Vì thế, Lụa cho dù cố gắng đến cách mấy cũng không thể tìm ra. Nhưng một hôm hai mẹ con cùng đi chợ, thì bà Tư Hậu dúi cuốn sổ hộ khẩu vào tay Lụa.
Biết ý, Lụa liền cầm qua nhà giao cho Trinh. Xong đâu đấy, cuốn sổ hộ khẩu lại được lặng lẽ trả về chỗ cũ.
Hận thù biết bao giờ nguôi?
Đăng kí kết hôn xong thì cũng đến lúc Trinh chuyển dạ. Bé gái đầu lòng có khuôn miệng xinh xắn giống Trinh và làn mi cong vút của Dễ, khiến ai nhìn cũng muốn nựng yêu.
Mang nỗi ấm ức trong lòng nên cha mẹ Dễ đặt tên cho cháu gái là Đoàn Thị Ngọc Hận. Dễ và Trinh dù không ưng nhưng nào dám cãi lời cha mẹ, nên đành để tên con trong giấy khai sinh là Ngọc Hận, còn ở ngoài thường gọi là Thúy An.
Được một năm sau, Trinh tiếp tục sinh cho Dễ một đứa con trai kháu khỉnh khiến hạnh phúc gia đình càng vuông tròn, ấm áp.
Oán giận cũng đã dần nguôi ngoai, bà Bích thương dâu, thương cháu nên đặt tên bé trai là Đoàn Thanh Nhàn với ý nghĩa xóa bỏ hận thù, sống cuộc đời thanh thản.
Nhưng ông Tư Hậu thì vẫn cương quyết không cho bất cứ người nào trong gia đình đi thăm Trinh, khiến bà Tư mỗi lúc nhớ con, nhớ cháu chỉ len lén tạt ngang ghé nhìn. Đến nỗi, ngày đám tang ông nội, mẹ chồng Trinh qua nhà báo tin rồi bảo con dâu nên về để tang, thắp nén nhang cho người đã khuất.
Nào ngờ, Trinh mới lấp ló ngay đầu ngõ, ông Tư Hậu đã vác chổi đuổi đi. Thấy hai đứa cháu khôn ngoan xinh xắn, ông cũng chỉ tần ngần đứng nhìn một chút, rồi cứ thế quay lưng.
Trinh đứng trước cửa nhà nhìn lưng cha đã còng, tóc bắt đầu bạc trắng phơ phơ mà chỉ biết khóc rưng rức...
Trinh nói trong nước mắt: "Em đâu có giận cha, em lúc nào cũng mong cha xóa bỏ hận thù mà nhìn con, nhìn cháu. Tại cha bị người ta xúi mới đến nỗi làm bậy như vậy, chứ em biết cha tuy hơi khó tính nhưng hồi giờ chưa hề làm mất lòng một ai, cha cũng chưa từng đánh mẹ với các con một roi nào.
Em nhớ mẹ lắm, mẹ con mỗi lần gặp nhau chỉ lén lén lút lút. Giờ em chỉ mong cha mẹ khỏe mạnh, em bất hiếu, cha giận em thì em chịu, chứ em biết làm sao nữa đây".
![]() |
| Mái tranh nghèo nhưng hạnh phúc gia đình Dễ và Trinh luôn khiến người khác thầm ngưỡng mộ |
Thời gian thấm thoát trôi qua, tới mùa vụ Dễ vác máy đi cắt lúa mướn, Trinh ở nhà nuôi cá lóc mùng trong chiếc ao nhỏ phụ chồng đắp đổi qua ngày. Thấy Trinh hiền lành lại ăn nói lễ phép nên bà Bích – mẹ Dễ không còn giận gia đình Trinh nữa mà hết mực thương yêu con dâu. Hai đứa cháu vừa kháu khỉnh, vừa thông minh, lanh lợi khiến bà cũng dần quên đi tai nạn năm nào.
Bà Lê Thị Bích tâm sự: “Sẵn đây, tui nói luôn là tui chỉ mong nhà bên đó quên đi thù hận, để cho cháu nó biết nhà nội, mà vợ chồng thằng Dễ cũng an tâm mà sống cuộc đời của nó. Hận thù chi, chỉ khổ mình, khổ con cháu mình mà thôi”.
Quả thật, tình càng gian khó, cách trở lại càng sâu sắc mặn mà. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi kể lại mối tình vượt qua thù hận của Đoàn Văn Dễ và Nguyễn Thị Trinh, ai cũng không khỏi khâm phục nghị lực của đôi bạn trẻ. Chỉ mong, thời gian dần xóa bôi thù hận, để gia đình nhỏ ấy, hạnh phúc được vẹn tròn.
Chú thích ảnh: Bây giờ, Dễ và Trinh chỉ mong hai bên gia đình xóa bỏ hận thù để con cháu được vui vầy với nhau.
Bài, ảnh: Nguyên Bá
Theo : Một thế giới
ROMEO VÀ JULIET MIỀN TÂY SỐNG TRONG TÚP LỀU TRANH
04:49 |
Căm giận vì cho rằng Dễ "bỏ bùa" rù quyến Trinh, bên nhà gái đã kéo lực lượng đến bắt cóc mẹ của chàng trai rồi khiêng đi khắp làng. Nạn nhân thương tích trầm trọng, còn nhà gái phải đối diện với án tù. Và rồi, thù hận giữa hai dòng họ cứ thếchất chồng lên đầu con trẻ ...
Mối thâm thù trong quá khứ
Nếu không tình cờ quen được một vài người có liên quan, chắc có lẽ chúng tôi không tài nào tìm đến được nơi Dễ và Trinh đang trú ngụ. "Túp lều lý tưởng" của đôi uyên ương nằm heo hút trong vùng sâu của miệt Đồng Tháp Mười, thuộc xã Tân Thành, huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An.
![]() |
| Chuyện tình vượt qua thù hận gia đình của Dễ và Trinh khiến người ta liên tưởng đến Romeo và Juliet thời hiện đại |
Mưa gió trái mùa đêm qua khiến con đường băng rừng chỉ rộng vừa đủ một bánh xe trở nên nhầy nhụa. Qua thêm mấy đoạn đường gian khổ nữa, cuối cùng, căn chòi lá được "chỉ điểm" cũng lấp ló hiện ra dưới hàng rào bông điên điển vàng rực một góc quê.
Thấy có người đến thăm, anh Dễ tất tả đi gọi vợ đang cào tép ngoài mé sông. Căn nhà dột nát của gia đình nhỏ chỉ đủ tránh nắng... Để che mưa, Dễ và Trinh phải dùng tấm ny – lon căng ngang mái lá.
Nền đất thấm mưa, sũng nước, trơn tuột, Trinh nhón từng bước ngay trong nhà mình. Cô pha trà rồi cười hiền hậu: "Anh ngồi tạm, anh Dễ đưa bé An đi học rồi ghé qua nhà bà nội đón cháu út, về liền bây giờ".
Cô thôn nữ Nguyễn Thị Trinh sinh ra trong một gia đình khá giả ở xã Nhơn Hòa Lập, nay là xã Tân Thành, huyện Tân Thạnh, Long An. Từ nhỏ chị em Trinh đã được cha mẹ cưng chiều, bao bọc. Lớn lên một chút, Trinh được cha đưa lên thành phố Hồ Chí Minh gởi làm công nhân tách vỏ hạt điều, tại nhà người bác ruột ở quận Bình Tân. Sớm dậy làm, tối cũng chẳng dám đi đâu, nên cô gái chân quê chưa từng một lần biết mùi tình ái.
Cứ thế đến năm 24 tuổi, do chán cảnh sống buồn tẻ, nên Tết năm 2006 Trinh quyết định bỏ phố về quê sinh sống. Và nơi vùng quê nghèo khó ấy, tiếng sét ái tình đã khiến Trinh yêu say đắm chàng trai hiền lành, ít nói Đoàn Văn Dễ (sinh năm 1983).
Dễ tuy là nông dân nhưng lại mang vẻ ngoài khá thanh tú với đôi mắt sáng và khóe miệng hay cười. Đẹp trai, lại siêng năng chăm chỉ nên con gái trong vùng cứ gặp Dễ là nhìn bằng con mắt có đuôi. Nhưng do quá hiền lành chân chất, chàng trai miền sông nước vẫn chưa dám để ý một ai.
Quen nhau được 3 tháng, Dễ nhờ người mai mối qua nhà Trinh thưa chuyện. Mới thấy mặt Dễ, cha Trinh là ông Tư Hậu đã chau mày, lắc đầu không ưng thuận. Chỉ vì trước kia Dễ đã từng có mối lương duyên "hụt" với Nhung là cháu gọi Tư Hậu bằng bác ruột.
Số là trai gái thời ấy cứ tròn mười tám, đôi mươi là cha mẹ lại sốt sắng tính chuyện dựng vợ gả chồng. Dễ được hai bên họ hàng mai mối cho Nhung. "Áo mặc sao qua khỏi đầu", lại chưa từng yêu ai nên Dễ đồng ý tiến tới hôn nhân, cho dù trước đó, Dễ chưa hề biết cô gái tên Nhung là ai.
Nào ngờ, người yêu của Nhung uất ức nỗi hận tình, suốt ngày kéo người đến quấy rối. Hết gây chuyện tại nhà Nhung, anh chàng lại còn năm lần mười lượt tìm gặp Dễ để dằn mặt. Thấy tình thế không ổn, mẹ Dễ là bà Lê Thị Bích bàn với gia đình tính chuyện từ hôn.
Ngay lập tức, lễ vật bị trả về, Nhung cũng thoát khỏi cảnh bị ép duyên và được vui vầy với chàng trai nọ. Tưởng đâu, kết cục như vậy đã là êm thấm. Nào ngờ, ông Tư Hậu, cha của Trinh và cũng là trai trưởng của cả họ coi việc từ hôn như "gáo nước lạnh" tạt vào lễ giáo gia phong của gia đình nên định tâm tuyệt giao với người nhà họ Đoàn.
Chính vì thế, nên mặc cho mẹ Trinh ra sức khuyên bảo, Trinh vật vã, khóc lóc van xin, ông Tư Hậu vẫn cương quyết cấm cản duyên tình đôi trẻ.
Cởi dây trói trốn chạy giữa đêm
Bị phản đối vì mối thâm thù xưa cũ, đôi trai gái không cam tâm, vẫn lén lút gặp gỡ nhau. Chuyện đến tai ông Tư Hậu, ông giận lắm, lôi Trinh về nhà, cấm tiệt không cho ra đường và bắt đầu tính chuyện ép gả Trinh.
Bà Tám Hồng Hoa là dì ruột của Trinh liền đưa lời mai mối cô gái tội nghiệp cho chàng trai tên Pha ở xóm dưới. Nghe chuyện, Trinh ngã bệnh, ốm đau, vật vã mấy ngày liền không chịu cơm thuốc. Thương con, mẹ Trinh đã lén mở cửa để cô lẻn khỏi nhà, tìm gặp Dễ cho thỏa nhớ mong.
Biết người yêu sắp bị gia đình ép uổng, Dễ liền đưa Trinh chạy trốn ngay trong đêm. Hai người tìm đến mảnh đất heo hút giữa một cánh rừng tràm, trong vùng Đồng Tháp Mười, dựng chòi sinh sống.
Mất con, gia đình Trinh tìm đến nhà Dễ hỏi chuyện. Thấy nhà Dễ cũng dáo dác vì con trai bỗng nhiên mất dạng, biết hai người đã dắt tay bỏ trốn, nên "đàn trai, bên gái" cùng nhau dốc sức tìm kiếm.
Chỉ mới 3 ngày, họ đã tìm ra Dễ và Trinh. Trong lúc hỗn loạn, Trinh gào lên: "Em sẽ chết cùng anh". Sợ con gái nghĩ quẩn, ông Tư Hậu đành phải trói con vào góc nhà, chuyện cơm nước giao cho mẹ Trinh chăm bẵm. Về phần bà Tư Hậu, vì dám mở cửa cho Trinh nên cũng bị ông Tư nặng lời la mắng.
Trinh không chịu ăn uống, lại bị cha trói, suốt ngày chỉ ngồi tựa đầu vào góc tường, miệng lảm nhảm gọi tên Dễ, mặt thẩn thờ như một cái xác không hồn. Bà Tư xót con, lòng dạ đau không để đâu cho hết.
Cuối cùng bà đánh liều, nới dây trói cho Trinh, vội vã nhét vào người con mấy trăm ngàn và số nữ trang bấy lâu bà vẫn dành dụm chờ ngày con gái lấy chồng, với ngụ ý lần này con gái phải trốn đi thật xa...
Trinh rớt nước mắt bừng tỉnh. Nửa đêm, cô gái khéo léo cởi bỏ dây trói, kiếm tờ giấy viết vội đôi dòng nhắn gửi để cha mẹ yên lòng.
Lá thư đẫm nước mắt, là những lời yêu thương, tạ lỗi chứ không hề oán trách mẹ cha: "Con là Nguyễn Thị Trinh, con viết ít chữ này để lại cho ba má. Vì con thương anh Dễ mà gia đình không chịu gả. Dì dượng Tám bắt con về dưới để làm mai cho thằng Pha. Con và anh Dễ không thể sống thiếu nhau trong cuộc đời này, vì vậy con phải bỏ nhà ra đi lúc nửa đêm, cam tội bất hiếu với ba má. Con mong ba má tha thứ cho con, để cho chúng con được sống hạnh phúc”...
![]() |
| Tuy nghèo khó, nhưng họ sống hạnh phúc |
Dễ được em gái Trinh là Nguyễn Thị Lụa, lén báo tin rằng, đêm nay, Trinh sẽ trốn khỏi nhà. Lụa cũng từng bị ông Tư Hậu ép gả cho người cô không yêu, để đến nỗi có một mặt con nhưng cuộc sống gia đình không hạnh phúc khiến cô phải ly dị chồng.
Thấm thía cảnh duyên tình lở dở nên Lụa ra sức giúp đỡ chị gái đến được với tình yêu đúng nghĩa. Được tin báo, nên khi Trinh băng sông trốn chạy, Dễ đã lấy xe máy đợi sẵn nơi chân cầu. Vừa gặp Dễ là Trinh đã òa khóc. Hành trang của đôi tình nhân chỉ vỏn vẹn có mấy trăm ngàn với chiếc máy cắt lúa Dễ đem theo từ nhà, để đi đến đâu cũng có kế sinh nhai.
Dễ chạy xe một mạch lên nhà cô em gái tại một huyện vùng biên ở Tây Ninh. Giữa đường đi, Dễ không hề dám ngơi nghỉ, vì anh cứ phập phồng lo sợ người nhà sẽ cắt đầu xe, bắt về.
Nhưng may mắn sao, "phi vụ" trốn chạy lần này đã trót lọt. Dễ và Trinh định bụng đi một thời gian, chờ mâu thuẫn giữa hai gia đình tạm lắng, rồi hai người mới trở về để xem như "sự đã rồi".
Giờ nhớ lại, cô gái mỏng manh ngồi trước mặt tôi cũng không khỏi rùng mình, Trinh bồi hồi tâm sự: "Em không biết lúc đó sức mạnh nào khiến em năm lần bảy lượt cãi cha mẹ, rồi trốn nhà giữa đêm như vậy nữa. Con gái miệt vườn nhát lắm, từ nhỏ đến lớn mấy chị em với mẹ lúc nào cũng nghe lời cha. Cha nói không là không, đúng là đúng, sai là sai ... nên cả nhà sợ cha một phép. Mà em cũng không nghĩ gì nhiều nữa, chỉ biết là nếu sống không có anh Dễ thì thà em chết cho xong"...
Căm giận vì cho rằng Dễ "bỏ bùa" rù quyến Trinh, bên nhà gái đã liều lĩnh kéo lực lượng đến bắt cóc mẹ của chàng trai rồi khiêng đi khắp làng. Nạn nhân thương tích trầm trọng, còn nhà gái phải đối diện với án tù. Và rồi, thù hận giữa hai dòng họ cứ thế chất chồng lên đầu con trẻ...
Bài, ảnh : Nguyễn Bá
(còn nữa)
Theo : Một thế giới
CHA CÕNG CON GÁI ĐẾN TRƯỜNG THI
06:12 |
Trong những ngày thi tuyển sinh đại học các sĩ tử luôn được người thân đưa đến tận nơi dự thi. Các sĩ tử đi bằng phương tiện này hay phương tiện khác. Nhưng có một cô gái đã đi đến trường dự thi bằng đôi chân khuyết tật. Cô đến trường bằng tình yêu thương bao năm qua trên đôi vai gầy của ba, mẹ. Cô đến bằng sự giúp đỡ của bạn bè, thầy cô. Nhưng có lẽ điều đáng quí nhất đó là nghị lực của cô gái trên mảnh đất nghèo Phú Ninh, Quảng Nam. Xin chúc em có được kết quả thi tốt nhất. Và trở thành luật sư như em từng mơ ước!
BÉ 7 TUỔI CỨU BẠN DƯỚI GIẾNG : TANG THƯƠNG XÓM NGHÈO
04:08 |
Những ngày đầu tháng 6. Khoảng thời gian mà hoa phượng đỏ rực góc trời, trẻ em tha hồ vui chơi vì được nghỉ hè. Tháng 6. Tháng của ngày quốc tế thiếu nhi. Trẻ em trên toàn thế giới được đón nhận những gì tốt đẹp nhất vậy mà đâu đó vẫn có những trẻ em phải ra đi trong niềm xót thương của hàng ngàn người. Các em ra đi khi chưa kịp chơi trò xếp chữ, xếp hình bằng những cánh phượng hồng rơi vãi dưới sân.








